Sự Hồi Phục Của Hào

Nguyễn Duy Hào là một cậu bé nhút nhát sống tại tỉnh Bình Định. Em sống trong một ngôi nhà rất chật chội cùng với cha mẹ, 3 chị gái, 2 anh trai và 1 em gái.

Thu nhập của cha và mẹ khoảng 1,5 triệu đồng/tháng, do vậy cuộc sống của 9 thành viên trong gia đình vô cùng thiếu thốn. Gia đình chỉ có thể chi tiêu nhiều nhất là 30 nghìn mỗi ngày cho bữa ăn, phương tiện đi lại thì phải thay nhau dùng, bao gồm 2 xe đạp và 1 xe máy. Thậm chí không có nhà vệ sinh, họ phải giải quyết nhu cầu tại con sông sau nhà. 

Suy nghĩ của người cha khi nhận được tin Hào không may mắc phải căn bệnh tim bẩm sinh chính là việc không có cách nào gia đình có thể chi trả được cho ca phẫu thuật tim của em. Dù cảm thấy sợ hãi khi nghĩ đến điều đó nhưng cha em chưa bao giờ từ bỏ hy vọng.

Theo cách nói của ông: “Nếu đó là con của mình thì mình phải không ngừng cố gắng”. Và điều đó đã được đền đáp. Gia đình Hào đủ điều kiện để nhận được trợ giúp phẫu thuật từ chương trình Nhịp Tim Việt Nam và đối tác trong nước tài trợ. Cha bé đã nói rằng lúc đó mình cảm thấy sung sướng cứ như trúng được tấm vé số độc đắc. Thậm chí còn hơn cả như vậy vì cuộc phẫu thuật và quá trình hồi phục của bé đã diễn ra hoàn toàn suôn sẻ.

Cuộc phỏng vấn chúng tôi thực hiện với gia đình em có hơi khác so với những gia đình khác. Người cha mỉm cười, vui vẻ trả lời các câu hỏi, nhưng Hào lại nhìn xuống và ngọ nguậy các ngón tay một cách vô thức. Em không quen với việc người khác đặt các câu hỏi cá nhân như thế. Khi được hỏi về ca phẫu thuật, Hào xúc động đến rơi nước mắt. Em chỉ trả lời được một vài câu, vì thế cha bé phải trả lời giúp trong cuộc phỏng vấn. Cha em cho biết em hoàn toàn khỏe, chỉ có một chút vấn đề về hô hấp, nhưng điều này không là gì so với những điều có thể xảy ra nếu không có ca phẫu thuật kịp thời vì Hào đã 14 tuổi. 

Hào cho chúng tôi biết khi còn trong bệnh viện em rất muốn được chơi bóng đá, nhưng điều em thực sự nhớ nhất là bà ngoại của mình. Đây là lý do vì sao em không kiềm chế được cảm xúc, ngoại em gần vừa qua đời cách đây không lâu, nhưng mọi người đều biết rằng bà sẽ rất vui vì khi thấy cháu mình đã khỏe mạnh.

Khi chúng tôi đặt những câu hỏi đơn giản, Hào dần dần cởi mở và tự tin hơn. Em nói rằng mình không có bất kỳ vấn đề gì trong quan hệ bạn bè, xã hội ngay cả khi không được phẫu thuật, thậm chí em còn có một người bạn gái, và khi tiết lộ điều này, chúng tôi thoáng nhìn thấy nụ cười ngượng ngùng của em. Em cảm thấy rất hạnh phúc khi các bạn đã đến thăm ngay sau khi mình xuất viện.

Hào không có bất kỳ ước mơ to lớn gì về tương lai, nhưng cha em cho chúng tôi một câu trả lời rất khiêm tốn. Ông muốn Hào trở thành một người tốt, và đơn giản là như thế. Tuy nhiên, ông là người rất thẳng thắn nói rằng đối với những người như họ, họ chỉ quan tâm đến công việc hàng ngày, không nghĩ đến chuyện lớn lao gì khác. Đây là một vấn đề cần phải được thay đổi, Hào phải biết rằng em không chỉ có thể mơ ước mà còn có khả năng biến mơ ước đó thành sự thật bởi vì em rất chịu khó học và học rất khá.

Phát hiện mới nhất của em về bản thân mình mà ngay cả chúng tôi cũng nhận thấy, đó là em trở nên mạnh mẽ và khỏe lên rất nhiều. Cha em cũng rất mừng về điều này, sự vui vẻ, hạnh phúc của cả hai cha con như hòa vào nhau.

Khi Hào bệnh, cha em đã bỏ tất cả công việc đồng áng để chăm sóc cho em. Khi Hào xúc động bật khóc, cha em sẵn sàng an ủi, động viên. Khi Hào quá nghẹn ngào không trả lời phỏng vấn được, cha em hướng dẫn từng chút một. Những người khác có thể sẽ không biết gì về điều này, nhưng Hào thì rất rõ. Điều lớn nhất khi Hào nghĩ về cha mẹ là sự khiêm tốn và sẵn sàng hy sinh tất cả mọi thứ cho em. Đó là bản năng thiêng liêng của bậc làm cha mẹ.